Sự cảm kích

960x549Pieter_Bruegel_de_Oude_-_De_bruiloft_dans_Detroit
“The Wedding Dance.” by Pieter Bruegel the Elder

Hay là lòng biết ơn, có lẽ là thứ mà giờ tụi mình hay quên nhất. Có lẽ do mọi thứ giờ đã trôi quá nhanh? Quá nhanh để kịp nói một tiếng ‘cảm ơn’ khi người ta gửi báo giá cho mình. Quá nhanh để kịp inform với các supplier rằng hôm nay khách đã chọn một bên khác, quá nhanh để update job brief hôm qua đã cancel, quá nhanh để cảm ơn những freelancer bỏ cả đêm để hoàn thành bài present cho mình hôm nay, quá nhanh để inform creative – những người sẽ thuyết trình rằng mình đã tự ý chỉnh copy hay flow deck thuyết trình của họ… ‘Quá nhanh’ nên quên, quá nhanh nên chưa kịp, quá nhanh nên này nên nọ… ‘quá nhanh’ là một lý do thật hợp lý.

Bữa tình cờ có dịp nói chuyện với một bạn artist, bạn làm đồ chơi rất đẹp. Bản nói, mỗi lần đi nước ngoài tham gia hội chợ, ở đó, những đồ chơi bạn làm được người ta đánh giá cao, họ trân trọng chúng, và họ càng trầm trồ, càng thấy quí hơn khi biết được lượng thời gian và công sức của các artist bỏ ra để làm. Có người còn xin cả chữ kí nữa.

Tui hiểu cảm giác đó, khi công sức của mình được người khác công nhận, đó là động lực, là lời tán dương tuyệt vời nhất, là liều an thần, giảm đau, luôn cả thuốc kích thích nữa. Trong một khoảnh khắc đó, mọi mệt mỏi đều tạm tan biến, một cảm giác xoa dịu cho con quỉ có tên ‘mày chưa đủ giỏi’ bớt lồng lộn. Hạnh phúc. Cảm giác lúc này là chính là câu trả lời cho câu hỏi ‘mình làm vì cái gì?’.

Còn khi on set ở Việt Nam, thì người ta coi mình ‘không giống con người’. Không-giống-con-người, như một cái máy, làm đồ đẹp, dựng set đẹp, vẽ đẹp, làm nhạc hay, hốt được, đạo diễn được, làm màu đẹp, nói chung problem solver, không cần có cảm xúc và đừng cãi. Như một viên thuốc trong toa thuốc an thần cho khách hàng, cho agency, cho production house.

Dù sao thì, không bao giờ là ‘quá nhanh’ cả. Cảm kích và công nhận công sức của người khác sẽ mở ra rất nhiều, rất nhiều điều kì diệu khác. Dù có lỡ quên cảm ơn ngay khi đó, thì một câu cảm ơn chưa bao giờ là muộn cả.

Bạn hiểu hôn? Đừng làm một ‘cây xúc xích tồi’.

Sài Gòn, Đa Kao, 17.01.2020

Màu mắc mệt

Giới thiệu một dự án nho nhỏ của bọn tớ. Mượn lời giới thiệu của ‘đồng bọn’:

Nhân chuyện một cao nhân về dịch thuật càm ràm con cá scorpion cứ bị dịch thành cá bò cạp thay vì cá mù làn, hay angel fish cứ bị dịch cá thiên thần thay vì cá nhám dẹt, thì mình thấy màu sắc cũng y như vậy. Loay hoay một hồi với màu mới phát hiện rằng màu sắc nơi nào thì sẽ phản ảnh hình tượng/sự vật… nơi đó. Kiểu như tiếng Anh có Piano Black, Dragon Blood thì mình có Tím Củ Hành, màu Bã Trầu. Văn hoá nào màu sắc nấy, đơn giản vậy thôi. Thành ra cứ nghĩ ủa sao tên tiếng Việt nghe quê quê, oan lắm oan lắm. Đó mới là vẻ đẹp riêng của tiếng Việt, màu sắc Việt.

#maumacmet#tiengVietmacmet

@quynhvynguyen

Screen Shot 2017-12-20 at 2.56.35 PM

vì tư liệu do tụi mình đi sưu tập, góp nhặt đây đó, thêm vốn tiếng Việt và kiến thức về hội hoạ, màu sắc còn khiêm tốn nên trước mắt chỉ mong đưa lên được những màu cơ bản, được dùng nhiều ở một thời điểm nhất định. anh chị em bạn đọc gần xa có thể tham gia cùng chúng tớ qua hello.nyf@gmail.com hoặc inbox Instagram màu mắc mệt nhé :).

Sài Gòn, 7.11.2017

Screen Shot 2017-12-20 at 2.55.38 PM