Về làm ở nhà

Ghi chú: Bài này tui viết từ năm ngoái, trong đợt giãn sách đầu tiên khoảng tháng 4, nhưng đến hôm nay, 8-2021 mới hoàn thành. Phần vì tui cần thời gian để quan sát thêm và cũng không muốn người khác nghĩ là tui đang lên lớp, vốn không phải động cơ để tui viết.

Từ hồi đầu, khi đợt giãn cách xã hội trong tháng 4-2020 bắt đầu, các công ty thông báo cho nhân viên về nhà làm, tui nghĩ, chà, kiểu này mọi người sẽ được trải nghiệm làm việc như freelancer, thú vị đó. Giờ thì ai cũng có thể trải nghiệm những mặt tốt và cả những mặt xấu nữa, của chuyện làm ở nhà.

Nhiều thời gian hơn và cũng ít thời gian hơn

Nhiều thời gian hơn cho công việc và ít thời gian hơn cho gia đình và bản thân, ít nhất là trong thời gian đầu làm quen với LON/WFH. Mệt hơn đi làm bình thường, đúng, vì phải làm quen với một lô các công cụ làm việc từ xa, học thích nghi với process làm việc mới, qui định mới, học cách sắp xếp công việc mới, cách giao tiếp bằng những platform mới. Cực nhất là cứ ôm máy họp từ sáng đến chiều nghe những tiếng rít chói tai của mic hay nghe những âm thanh rè rè, từ những chiếc loa tích hợp cùi bắp trong laptop.

Continue reading “Về làm ở nhà”

On set, ngồi đâu.

Tranh của Rembrandt

À, người ta mời ngồi đâu thì ngồi đó. Nói chứ ngồi đâu tuỳ theo mục đích của mình. Có người coi on set là dịp dã ngoại, thoát khỏi cuộc sống văn phòng, cuộc sống agency trong 4 bức tường, họp hàng, trả bài ngột ngạt. Có người coi on set là dịp để thưởng thức trái cây, ăn trưa, ăn xế, ăn tối (thường là rất ngon) và hàn huyên cùng khách hàng bè bạn. Cũng có người on set để học hỏi, để quan sát, để bảo đảm cho ‘đứa con tinh thần’ của mình chào đời thành công. Hoặc có người là mix cả ba thứ trên.

Continue reading “On set, ngồi đâu.”

Cắt ai đầu tiên?

Không biết bỏ hình gì cho bài nên lựa đại hình này. Kí hoạ một buổi họp tiền sản xuất của nhà Lumina Gallery. Mọi người trong hình này đều là freelancer, lâu năm có, mới ra vài năm cũng có.

Tới giờ là cũng gần trọn năm Covid thứ nhất (tính từ ca nhiễm công bố đầu tiên, cuối 12-2019 ở Vũ Hán, Trung Quốc). Các agency, media house, production house, post house cũng có nhiều thay đổi. Một số đóng cửa, một số thu hẹp qui mô, một số vẫn sống khoẻ và còn lớn mạnh hơn nữa, một số lại xuất hiện, mới tinh.

Continue reading “Cắt ai đầu tiên?”

Về ảnh đen trắng

Một người bạn có gợi ý viết về chủ đề ảnh đen trắng, viết về lý do tại sao tui thích chụp ảnh đen trắng. Trời mẹ, nói thiệt là tui cũng không biết tại sao nữa, có bao giờ nghĩ đến đâu, chắc đơn giản là thích thôi chứ vì sao thì, nhưng âu cũng là chủ đề thú vị 🤔…

Thế là tui bắt đầu thử suy nghĩ về chủ đề này, tìm đọc những bài viết, bài phỏng vấn của nhiều photographer khác, nhớ lại những bài tui từng đọc và tâm đắc. Đọc lại để tìm kiếm những ý kiến tương đồng, đồng âm chứ không phải vay mượn quan điểm của người khác.

Processed with VSCO with fn16 preset
Processed with VSCO with fn16 preset
Continue reading “Về ảnh đen trắng”

Về tiết kiệm

Processed with VSCO with e6 preset

Nay tui viết về tiết kiệm ngay giữa mùa dịch virus Vũ Hán, Coronavirus, Covid-19 hay tên gọi ở nhà Cô Vi nữa – tên nghệ danh khá nhiều. Nói nhân dịp thôi, chứ mind-set và kỹ năng tiết kiệm chưa bao giờ là lỗi thời, nó cơ bản như một kỹ năng sinh tồn.

Thỉnh thoảng có mấy đứa bạn đang permanent tính vượt ngục ra ngoài sống đời lang bạt hỏi tui vài tip, lời khuyên để chuẩn bị tinh thần.

Continue reading “Về tiết kiệm”

Sự cảm kích

960x549Pieter_Bruegel_de_Oude_-_De_bruiloft_dans_Detroit
“The Wedding Dance.” by Pieter Bruegel the Elder

Hay là lòng biết ơn, có lẽ là thứ mà giờ tụi mình hay quên nhất. Có lẽ do mọi thứ giờ đã trôi quá nhanh? Quá nhanh để kịp nói một tiếng ‘cảm ơn’ khi người ta gửi báo giá cho mình. Quá nhanh để kịp inform với các supplier rằng hôm nay khách đã chọn một bên khác, quá nhanh để update job brief hôm qua đã cancel, quá nhanh để cảm ơn những freelancer bỏ cả đêm để hoàn thành bài present cho mình hôm nay, quá nhanh để inform creative – những người sẽ thuyết trình rằng mình đã tự ý chỉnh copy hay flow deck thuyết trình của họ… ‘Quá nhanh’ nên quên, quá nhanh nên chưa kịp, quá nhanh nên này nên nọ… ‘quá nhanh’ là một lý do thật hợp lý.

Continue reading “Sự cảm kích”

Đã đến lúc cho 👟🌟pitch ‘lên đường’?

Screen Shot 2019-10-07 at 4.08.31 PM

Full post: https://www.linkedin.com/feed/update/urn:li:activity:6585429776994004992/

Tới lúc rồi, đồng ý với bác, có cách khác để chọn người làm nhẹ nhàng tình cảm hơn mà. Queo, chắc bao gồm cả những ‘cách khác’ bá đạo.

Again, lúc nào cũng có lựa chọn khác ngoài pitching. Ở NYF thì đó là portfolio, chemistry lunchies hoặc cà-phê cà pháo. Chắc là không có bia sau giờ làm được vì phải về nhà rồi, tuy Pasteur Street Brewing có thể là một ngoại lệ hiếm hoi.

Thực tình, không hảo gặp người lắm…nhưng mấy hoạt động lành mạnh vậy thì oke, ngoài ra email và messenger có khi là better option.

 

Tổ đội

Tranh của Henri Matisse

Lần đầu thực sự lead team là khoảng 4-5 năm trước, lần đầu làm ACD. Tui được dúi vào tay một đội 4-5 người, 1 Ấn, 1 Úc còn lại là người Việt, tất cả là junior hoặc intern, 4 copy writer và 1 designer. Cũng hoảng, nhưng cuối cùng phải tự trấn an mình, ‘nếu không lead thì ai lead giờ?’, tui cũng không ngờ rằng đó là cái pitch lớn nhất trong năm đó. Và tụi tui thắng. Tay CD (cũng lần đầu làm CD) thì lên chức ECD, tui thì vẫn vậy, còn project xếp hàng chờ brief vô thì nhiều hơn…

Continue reading “Tổ đội”

Ủa sao biết được?

Làm sao biết được team thắng pitch sẽ tiếp tục theo project của bạn cho đến cuối hay không?

Sao mà biết được, nếu agency không muốn cho bạn biết.

Một trong những bí mật, dirty one, là team pitch thương là một team ‘xịn’. Có khi là những freelance senior creative, kinh nghiệm chinh chiến, ngón nghề đầy mình, nếu team này làm tiếp với bạn cho đến hết project, chắc sẽ không có những tình cảnh dở khóc dở cười rồi.

Continue reading “Ủa sao biết được?”

Chán hả? ok mà.

aurelia+lange-deep.jpg

illustration by Aurelia Lange

Thế giới được xây dựng trên những nghịch lý, và con người là một loại nghịch lý phức tạp. Người ta càng được kết nối thì người ta càng cảm thấy cô đơn nguội lạnh, người ta càng được trao cho nhiều lựa chọn thì lựa chọn càng khó khăn. Càng được trao những công cụ được hứa hẹn rằng sẽ làm cho cuộc sống dễ dàng hơn, người ta lại càng thấy khó sống hơn…

Continue reading “Chán hả? ok mà.”