Chà, cụm từ này riết thành hẳn trend luôn, meme comment thấy khắp nơi có content AI. Tui làm nhiều thứ khùm điên với AI rồi, cũng có lúc ngán vãi. Có cảm giác dân tình thích nhìn ai đó ngã ngựa rồi hả hê. Thặc thú zị. Nhưng cũng phải nói là AI đã tiến bộ rất nhanh, dù vẫn chưa đủ để thuyết phục phần đông khán giả, đặc biệt là gen AI ở cấp độ production.
Continue reading “Comment of the year: AI slop”Category: Thought
Bọt biển

Nhờ hồi còn làm ở Võ Văn Tần quận 3, một căn nhà ống ở mặt tiền 5-6 lầu dọn dẹp lại thành văn phòng của một agency, media và design studio nằm dưới tầng hầm đến 4-5 giờ chiều lại vọng lên tiếng ghi-ta ca hát. Ông CEO ngồi trên lầu 5, chắc night owl nên ổng kéo rèm tối mịt, hoặc có khi ổng là ma cà rồng thứ thiệt cũng nên. HR dẫn tui gặp CEO trong ngày đầu tiên join agency, tui cũng chả hiểu, CEO mà gặp Designer tò te làm gì với hồi đó còn chưa biết CEO là gì.
Cái ổng hỏi, mày biết cái gì quan trọng nhất khi làm trong nghành này khom? Tui: “Khom. Mà chắc là tò mò nhỉ?”. Nói đại ai dè gần đúng, lol. Cái ổng nói tui, mày hãy là một miếng bọt biển – ờ, đúng rồi, cái dùng để tắm hoặc rửa chén ấy. Hãy quan sát, học hỏi và hút vào mọi thứ, với tính tò mò. Absorb mọi thứ, lọc giữ lại những thứ hay ho, cho ra đi những thứ không cần thiết. Hãy là một miếng bọt biển – ổng ghi lên tờ stick note rồi đưa tui. Tui stick tờ này lên cái máy iMac trước mặt, cho đến khi rời khỏi agency đó tui vẫn cầm tờ giấy theo – đến khi tui rớt bóp thì mất luôn tờ note. Đợt đó tui cũng chưa kịp say bye ông CEO, tại cũng ít dịp gặp.
Continue reading “Bọt biển”Tàu ‘ngọc trai đen’

Hôm rồi ghé hang ổ cướp biển, tàu ‘Ngọc trai đen’ tám chiện với bà sếp cũ, bả khoe tụi tao mới dời office nà, qua chơi ku. Oke, đi, nghe nói bả cũng đang làm mấy thứ AI zui lắm.
Office mới vẫn đầy kính, open space, tuy nhỏ hơn trước nhưng vẫn đẹp, phòng họp lớn nằm chà bá ngay chính giữa, mở hết, được cái mặt nào cũng hướng ra đường đầy mảng xanh, tràn ngập ánh sáng, tòa nhà này thì mới hơn, well-maintained dù mấy chục năm rồi, với cả chắc là không có ma :v. Nằm kế ngay mảnh đất nhỏ của Mỹ đế nữa thì an ninh khỏi nói. Không khí vẫn thế, con người vẫn thế, vision? hm.. cũng thế và đã update, vẫn open, daring, chiu chơi, vẫn tinh thần của independent agency, ai cũng nói nó là chiếc thuyền đang chìm, nhưng tui chưa thấy bao giờ nó chìm. Công nhận vua lì đòn, Luffy phải gọi bằng cụ.
Continue reading “Tàu ‘ngọc trai đen’”MV Rực rỡ phiêu du
Yamaha PG-1 fan made music video.
Khổ qua 🤌

Hồi mới chân ướt chân ráo chuyển từ design-đủ-thứ từ công ty nhỏ, local đến nơi có mùi quốc tế. Ông sếp đầu tiên – là Việt kiều, có lần ngồi hoài niệm về cuộc đời làm quảng cáo, lăn lộn từ âu tới á, ổng buông một câu ‘Khi mài làm đúng, hổng ai nhớ. Khi mày làm sai, cả nước hay’. Nghành này nó zị ó, mà đâu phải nghành này không thì phải.
Nay đọc được post farewell của một khứa tui biết, cũng là creative, từng là đồng nghiệp. Gì mà bitter vãi lol. Nhưng nghĩ lại, bitter cũng phải thôi. Bị người khác dựng lên làm bù nhìn sau bao nhiêu năm, ride the tide, nâng cao tiêu chuẩn nghành qq gì đấy, một nách lại đèo bồng cả gia đình…
Continue reading “Khổ qua 🤌”Bậc thầy và Tiên phong
Viết blog nhiều rồi, giờ tui … ra track. Hôm nay nói về Bậc thầy và Tiên phong, thực ra là 2 mind set của người làm sáng tạo.
[Verse 1 ]
Bao năm trong bóng tối, vầng trán đẫm mồ hôi,
Kiên trì từng nét bút, họ xây giấc mơ vàng
Tiếng đàn rung lên trong tim, mực thấm vào tay,
Mài giũa từng chút một, họ chẳng ngại đêmmm dài.
Từ những ngày cô độc, họ vươn tới đỉnh cao,
Tự hào như ngọn lửa, danh tiếng như sấm gào
Tên họ sáng rọi như ngôi sao giữa trời,
“Bậc thầy” là vương miện, họ nắm giữ trọn đời.
AI lab: Suno pro

Có ai còn nhớ thời trước khi iPhone ra đời, Sony Ericssons của quả app MusicDJ™ cho phép mix nhạc từ 4-5 loại nhạc cụ thu sẵn trong máy không? Chắc không, còn tui thì ghiền vl. Không biết chơi nhạc má ơi, đọc nốt còn cà chập cà cheng, nhưng mê cái app này điên. Bỏ nhiều giờ, nhiều ngày, cắm sạc ngồi ghép nhạc =)). Giờ có con app Suno làm nhạc AI còn ghiền ác nữa.
Continue reading “AI lab: Suno pro”Một bước mỗi ngày
Notebook LM, n8n, RepoCloud, Airtable, eps32 rồi một lô một lốc những thứ tui chưa bao giờ nghe tới trong đời nó cứ lù lù xuất hiện trước mắt, như một ‘khu rừng đầy hoa thơm trái phủ’ nhưng cũng không ít gai góc, trap gai. Learning curve của tui nó cứ như đường sin trồi sụt, sóc nầy, có khúc sướng điên khi flow chạy trơn tru không lỗi, nhưng cũng có lúc ở tận đáy của hoang mang, tuyệt vọng. Nó y như hồi tui mò mẫm tự học làm game mobile với Buildbox cách đây… ây, mới hai năm trước chứ đâu.
Continue reading “Một bước mỗi ngày”Đàn ông trong quảng cáo dạo này nó cứ sao sao…
Này là nói ở thị trường Việt Nam nhé. Từng có thời gian, hình ảnh nhân vật nam trong quảng cáo, thường là nhân vật chính, man lì, đôi khi man lì đến lố bịch, biết tuốt, handyman, điển trai, hút gái, không thì cũng hài hước, cơ bắp như Lý Đức trong quảng cáo ba con sói OK! thời 9x.
Continue reading “Đàn ông trong quảng cáo dạo này nó cứ sao sao…”Dream partner vs. dream team

Dream partner và dream team có điểm chung và cũng có điểm khác biệt riêng.
Điểm chung: Đôi khi không cần nói đã hiểu ý nhau, biết mình làm gì, người kia sẽ làm gì, ăn ý như cặp bánh răng, nhịp nhàng phối hợp.
Điểm khác: Dream team là tập hợp lớn hơn của dream partner, trong đó, các cá nhân phối hợp ăn ý, nhịp nhàng với nhau hoàn hảo.
Continue reading “Dream partner vs. dream team”