Bọt biển

Nhờ hồi còn làm ở Võ Văn Tần quận 3, một căn nhà ống ở mặt tiền 5-6 lầu dọn dẹp lại thành văn phòng của một agency, media và design studio nằm dưới tầng hầm đến 4-5 giờ chiều lại vọng lên tiếng ghi-ta ca hát. Ông CEO ngồi trên lầu 5, chắc night owl nên ổng kéo rèm tối mịt, hoặc có khi ổng là ma cà rồng thứ thiệt cũng nên. HR dẫn tui gặp CEO trong ngày đầu tiên join agency, tui cũng chả hiểu, CEO mà gặp Designer tò te làm gì với hồi đó còn chưa biết CEO là gì.

Cái ổng hỏi, mày biết cái gì quan trọng nhất khi làm trong nghành này khom? Tui: “Khom. Mà chắc là tò mò nhỉ?”. Nói đại ai dè gần đúng, lol. Cái ổng nói tui, mày hãy là một miếng bọt biển – ờ, đúng rồi, cái dùng để tắm hoặc rửa chén ấy. Hãy quan sát, học hỏi và hút vào mọi thứ, với tính tò mò. Absorb mọi thứ, lọc giữ lại những thứ hay ho, cho ra đi những thứ không cần thiết. Hãy là một miếng bọt biển – ổng ghi lên tờ stick note rồi đưa tui. Tui stick tờ này lên cái máy iMac trước mặt, cho đến khi rời khỏi agency đó tui vẫn cầm tờ giấy theo – đến khi tui rớt bóp thì mất luôn tờ note. Đợt đó tui cũng chưa kịp say bye ông CEO, tại cũng ít dịp gặp.

Nhưng mà miếng bọt biển, phải, đến giờ, trộm zía tui vẫn nghĩ mình vẫn còn là một miếng bọt biển, ờ, tuy có hơi tã tí.

Ê, nhiều miếng đẹp ghê hen.

Leave a Reply