AI lab: Trainer

Trước mỗi phần mềm ra đời đều đi kèm một tab Help, một cuốn manual hướng dẫn sử dụng, một file Help.txt. Tương tự như vậy, AI nó cũng có Help – là chính nó. Nên muốn biết cách dùng AI sao cho hiệu quả, tối ưu – hỏi nó, nó chỉ cho. Tôi thấy đây là cách mạng đấy các ông ạ. Để dùng AI hiệu quả, một trong những kỹ năng cơ bản và quan trọng nhất là đặt câu hỏi. Kỹ năng này xuất hiện từ khởi thủy của loài người rồi, nhưng không phải ai cũng biết đặt câu hỏi đúng. Làm nhớ tới những phân đoạn thẩm vấn bản ghi hologram của ông Tiến sĩ trong I, robot (2004) Will Smith vai chính.

AI lab: Afterwork project – bước đầu

Ngoài những giờ cày cuốc trên Google Flow, Higgsfield, bù khú với đám Gems hay ‘máy nghiền’ NotebookLM hằng ngày. Tui tự ‘đẻ’ ra thêm project làm khi rảnh rỗi, một afterwork project: clone bản thân, tui định danh nó là Xenophon. Không phải kiểu clone giọng nói hay ngoại hình – mấy thứ đó tui ổn mà (dĩ nhiên :v), mà là cách suy nghĩ, tư duy, giọng văn. Nghe ngố nhỉ vì có thể nói rằng lối suy nghĩ, tư duy là tổng hoà của rất nhiều thứ từ kinh nghiệm sống, nhân sinh quan, quan niệm, quan điểm, thiên kiến, niềm tin, tín ngưỡng, hệ thống label phức tạp, quan hệ xã hội…v..v..

Nhưng mà được không ta? Ai biết được. Việc làm cho AI – vốn là hoạt động trên nguyên tắc bắt chước có ‘khả năng tư duy’? Thì đừng mong đợi cao quá, tui chỉ cần nó response ở mức cơ bản thôi là được rồi, và cũng phải phân biệt đâu là tư duy thiệt đâu chỉ là hallucination đơn thuần của AI.

Chẹp, hoặc tui chỉ đang phí thời gian, nhưng thôi kệ m*, làm đi.

Continue reading “AI lab: Afterwork project – bước đầu”

AI lab: Sửa bài McDonald’s AI ad

Coi ver bị chửi và ver up trên site của production house thấy hơi khác. Ver trên house ổn hơn, mà xem kỹ thấy còn nhiều chỗ improve được bằng prompt, edit hoặc phải đắp kha khá xảo thuật VFX, SFX, thêm 1-2 tuần nữa là đẹp. Coi xong ngứa ngáy, dài tay ngồi… comment, dĩ nhiên theo pov của tui. Thực ra phim này có insight, nó như mùa chuẩn bị Tết ở đây, như Viettel từng làm mv ‘Việc gì mà phải hốt’, sản phẩm collab giữa Justa Tea x Hoàng Thuỳ Linh x Đen Vâu.

Continue reading “AI lab: Sửa bài McDonald’s AI ad”

Comment of the year: AI slop

Chà, cụm từ này riết thành hẳn trend luôn, meme comment thấy khắp nơi có content AI. Tui làm nhiều thứ khùm điên với AI rồi, cũng có lúc ngán vãi. Có cảm giác dân tình thích nhìn ai đó ngã ngựa rồi hả hê. Thặc thú zị. Nhưng cũng phải nói là AI đã tiến bộ rất nhanh, dù vẫn chưa đủ để thuyết phục phần đông khán giả, đặc biệt là gen AI ở cấp độ production.

Continue reading “Comment of the year: AI slop”

Một bài hát cực kỳ cảm động, touching, lấy nước mắt, nước mũi

Ta nói, creativity và madness cách nhau một lằn ranh mảnh như sợi tóc. Không có madness, creativity không có gì nổi bật, còn madness nếu không có purpose thì không được gọi là creativity. Sợi tóc đó, nói cách khác là mục đích. Mục đích của người làm creative có thể nói ngay là solve problem. Nhưng lâu dần, tui lại nghĩ, chỉ solve problem thôi sao, liệu còn có purpose nào khác nữa không? Ngẫm một hồi thì tui thấy là không. Để bán hàng, để launch sản phẩm, dịch vụ, để kiếm sống, có xèng mua đồ chơi xịn, độ xe cộ, đóng bill hàng tháng, để nổi tiếng hay chỉ để giết thời gian, hay thoả mãn khao khát được làm việc, làm-gì-đó… đều có thể là purpose, làm problem cần solve – ừ thì, nếu nghĩ một cách phóng khoáng thì là thế.

Thoả mãn

Cảm giác thoả mãn nhất khi đi làm là tới giờ, vào làm cho hết sức rồi đi về, đúng giờ, không OT. Ừa, thoả mãn nhất có lẽ là một ngày productive, rồi đi về. Về sớm thì càng tốt. ‘Hiệu quả’ và ‘đi về’ là phẩn thưởng. Tui thích làm thêm cái này, cái kia, nhưng ở lại sau giờ làm để cà kê dê ngỗng, thì khum, cũng có thỉnh thoảng, nhưng hiếm, trừ những khi có sự kiện hoặc convo gì mà interesting lắm.

Bọt biển

Nhờ hồi còn làm ở Võ Văn Tần quận 3, một căn nhà ống ở mặt tiền 5-6 lầu dọn dẹp lại thành văn phòng của một agency, media và design studio nằm dưới tầng hầm đến 4-5 giờ chiều lại vọng lên tiếng ghi-ta ca hát. Ông CEO ngồi trên lầu 5, chắc night owl nên ổng kéo rèm tối mịt, hoặc có khi ổng là ma cà rồng thứ thiệt cũng nên. HR dẫn tui gặp CEO trong ngày đầu tiên join agency, tui cũng chả hiểu, CEO mà gặp Designer tò te làm gì với hồi đó còn chưa biết CEO là gì.

Cái ổng hỏi, mày biết cái gì quan trọng nhất khi làm trong nghành này khom? Tui: “Khom. Mà chắc là tò mò nhỉ?”. Nói đại ai dè gần đúng, lol. Cái ổng nói tui, mày hãy là một miếng bọt biển – ờ, đúng rồi, cái dùng để tắm hoặc rửa chén ấy. Hãy quan sát, học hỏi và hút vào mọi thứ, với tính tò mò. Absorb mọi thứ, lọc giữ lại những thứ hay ho, cho ra đi những thứ không cần thiết. Hãy là một miếng bọt biển – ổng ghi lên tờ stick note rồi đưa tui. Tui stick tờ này lên cái máy iMac trước mặt, cho đến khi rời khỏi agency đó tui vẫn cầm tờ giấy theo – đến khi tui rớt bóp thì mất luôn tờ note. Đợt đó tui cũng chưa kịp say bye ông CEO, tại cũng ít dịp gặp.

Continue reading “Bọt biển”

Tàu ‘ngọc trai đen’

Hôm rồi ghé hang ổ cướp biển, tàu ‘Ngọc trai đen’ tám chiện với bà sếp cũ, bả khoe tụi tao mới dời office nà, qua chơi ku. Oke, đi, nghe nói bả cũng đang làm mấy thứ AI zui lắm.

Office mới vẫn đầy kính, open space, tuy nhỏ hơn trước nhưng vẫn đẹp, phòng họp lớn nằm chà bá ngay chính giữa, mở hết, được cái mặt nào cũng hướng ra đường đầy mảng xanh, tràn ngập ánh sáng, tòa nhà này thì mới hơn, well-maintained dù mấy chục năm rồi, với cả chắc là không có ma :v. Nằm kế ngay mảnh đất nhỏ của Mỹ đế nữa thì an ninh khỏi nói. Không khí vẫn thế, con người vẫn thế, vision? hm.. cũng thế và đã update, vẫn open, daring, chiu chơi, vẫn tinh thần của independent agency, ai cũng nói nó là chiếc thuyền đang chìm, nhưng tui chưa thấy bao giờ nó chìm. Công nhận vua lì đòn, Luffy phải gọi bằng cụ.

Continue reading “Tàu ‘ngọc trai đen’”