Tiết kiệm

Processed with VSCO with e6 preset

Nay tui viết về tiết kiệm ngay giữa mùa dịch virus Vũ Hán, Coronavirus, Covid-19 hay tên gọi ở nhà Cô Vi nữa – tên nghệ danh khá nhiều. Nói nhân dịp thôi, chứ mind-set và kỹ năng tiết kiệm chưa bao giờ là lỗi thời, nó cơ bản như một kỹ năng sinh tồn.

Thỉnh thoảng có mấy đứa bạn đang permanent tính vượt ngục ra ngoài sống đời lang bạt hỏi tui vài tip, lời khuyên để chuẩn bị tinh thần.

Lời khuyên đầu tiên của tui luôn luôn là hãy sống tiết kiệm. Tiết kiệm từ khi bắt đầu từ khi bắt đầu làm agency và ra khỏi đó, sống như một freelancer. Muốn sống lâu hãy tiết kiệm, back to basics.

Tui được nghe nhiều chuyện kinh dị về mượn nợ thẻ credit hoặc vay vợ ngân hàng trong giới agency, lấy thẻ này để đắp thẻ nọ, có trường hợp thì sống bằng tiền mượn từng ngày, trong vài tuần hoặc mượn đầu tháng tới khi có lương trả, mượn đầu này đắp đầu kia, đó không phải là lối sống an toàn và khôn ngoan. Tiền mượn không-bao-giờ là tiền-của-mình. Qụit được thì không nói :v.

Tiết kiệm nha chứ không phải bủn xỉn. Tui cũng gặp những trường hợp bủn xỉn, keo kiệt rồi, có thể họ tôn thờ tiền bạc, có thể họ thực hành sống khắc kỉ, có thể họ chỉ biết nghĩ tới mình, vơ vét cho mình, có nhiều lý do. Nhưng kiệt xỉn thì không chơi bền được đâu.

Những chi phí bản thân mang lại lợi ích lâu dài, các khoản đầu tư cho bản thân thì theo tui thấy rất hiệu quả. Một cuốn sách hay, một bộ tool tốt, một course học skill mới, một chiếc ipad hay laptop mạnh, một buổi cà-phê với môt người thông thái, một bữa ăn, một món quà nhỏ để cảm ơn một ai đó đã giúp mình… Tất cả những chi phí đó đều tiềm ẩn hiệu quả đầu tư cao.

Hobby và du lịch cũng là một khoản đầu tư hiệu quả, nhưng ráng control, đừng có sa đà, để bị cuốn theo trend, quảng cáo, social reputation. Chỉ mua, trade, giữ những thứ cần thiết. Đã bị một vài lần và tới giờ vẫn chưa xử lý xong hậu quả 😢.

Ba mẹ tui hồi nhỏ hay kể chuyện về tiết kiệm. Con làm ra năm đồng, con xài 4 đồng, con phải giữ lại một đồng để bỏ heo, thà chịu nhịn chứ nhất định đừng mượn nợ để tiêu xài. Rồi những câu chuyện tận đẩu tận đâu về những người tui không quen biết, đến họ hàng xa gần, tán gia bại sản vì tiêu xài hoang phí a b c d xuất hiện như những bài học, càng làm phong phú thêm ý niệm về tiết kiệm.

Mở một tài khoản tiết kiệm, dễ mở lắm, thủ tục chỉ cần CMND là đủ, chừng 10-15 phút tới ngân hàng là mở xong. Nếu còn đi làm có lương thì cắt phần chi xài, nhà cửa, ăn uống, xăng dầu ra còn lại cắt một khoản nhập vào tài khoản tiết kiệm, đều đặn. Để ý lãi suất khi mở sổ, so far thấy bên Ngân hàng Phương Đông đang khá ổn – không phải quảng cáo nhé, tham khảo một vòng các ngân hàng là biết thôi.

Đủ tiền thì chuyển tiền mặt thành các loại tài sản bền vững khác, vàng, đô, đất, nhà. Dư nữa thì bắt đầu nghĩ đến đầu tư vào các business nhỏ nhỏ để kiếm passive income. Tuỳ tình hình tài chính, tính cách mà lựa chọn option phù hợp.

Chứng khoán? Hmm, tui không tin kênh này lắm, zero kinh nghiệm, nên không dám lạm bàn.

Mặt bằng lương của agency không phải thấp, đi làm 4-5 năm là tiết kiệm đủ để mua một căn hộ 2 phòng nho nhỏ với nội thất đẹp đẽ hoàn toàn trong tầm tay. Vay thêm hay trả thẳng thì tuỳ khả năng mỗi người. Này không đùa, nhưng mục tiêu mua được căn hộ là hoàn toàn trong tầm tay. Không có nhà thì sau này sẽ mệt đấy.

Sống trải nghiệm, sống ảo, sống hết mình, sống vì đam mê, đi thật xa để trở về…vân vân mây mây. Tụi mình làm quảng cáo mà, nhỉ ? 🙃

Tiết kiệm không chỉ giới hạn trong tiêu xài tiền bạc, mà đến cả trong cách sử dụng các nguồn lực khác như điện, nước, giấy, rác thải, nhu yếu phẩm…

Tiết kiệm = Sử dụng hiệu quả nguồn lực.

Tiết kiệm = Nhận lại sản phẩm, dịch vị đáng tiền mình bỏ ra.

Tiết kiệm = Công bằng cho mọi người, cho mình.

Rồi, viết nhiêu đây thôi.

Tưới cây, tắt điện, đóng cầu dao, khoá cửa, đeo khẩu trang đi dìa.

Sài Gòn, Đa Kao, 20.03.2020

 

 

 

Sự cảm kích

960x549Pieter_Bruegel_de_Oude_-_De_bruiloft_dans_Detroit
“The Wedding Dance.” by Pieter Bruegel the Elder

Hay là lòng biết ơn, có lẽ là thứ mà giờ tụi mình hay quên nhất. Có lẽ do mọi thứ giờ đã trôi quá nhanh? Quá nhanh để kịp nói một tiếng ‘cảm ơn’ khi người ta gửi báo giá cho mình. Quá nhanh để kịp inform với các supplier rằng hôm nay khách đã chọn một bên khác, quá nhanh để update job brief hôm qua đã cancel, quá nhanh để cảm ơn những freelancer bỏ cả đêm để hoàn thành bài present cho mình hôm nay, quá nhanh để inform creative – những người sẽ thuyết trình rằng mình đã tự ý chỉnh copy hay flow deck thuyết trình của họ… ‘Quá nhanh’ nên quên, quá nhanh nên chưa kịp, quá nhanh nên này nên nọ… ‘quá nhanh’ là một lý do thật hợp lý.

Bữa tình cờ có dịp nói chuyện với một bạn artist, bạn làm đồ chơi rất đẹp. Bản nói, mỗi lần đi nước ngoài tham gia hội chợ, ở đó, những đồ chơi bạn làm được người ta đánh giá cao, họ trân trọng chúng, và họ càng trầm trồ, càng thấy quí hơn khi biết được lượng thời gian và công sức của các artist bỏ ra để làm. Có người còn xin cả chữ kí nữa.

Tui hiểu cảm giác đó, khi công sức của mình được người khác công nhận, đó là động lực, là lời tán dương tuyệt vời nhất, là liều an thần, giảm đau, luôn cả thuốc kích thích nữa. Trong một khoảnh khắc đó, mọi mệt mỏi đều tạm tan biến, một cảm giác xoa dịu cho con quỉ có tên ‘mày chưa đủ giỏi’ bớt lồng lộn. Hạnh phúc. Cảm giác lúc này là chính là câu trả lời cho câu hỏi ‘mình làm vì cái gì?’.

Còn khi on set ở Việt Nam, thì người ta coi mình ‘không giống con người’. Không-giống-con-người, như một cái máy, làm đồ đẹp, dựng set đẹp, vẽ đẹp, làm nhạc hay, hốt được, đạo diễn được, làm màu đẹp, nói chung problem solver, không cần có cảm xúc và đừng cãi. Như một viên thuốc trong toa thuốc an thần cho khách hàng, cho agency, cho production house.

Dù sao thì, không bao giờ là ‘quá nhanh’ cả. Cảm kích và công nhận công sức của người khác sẽ mở ra rất nhiều, rất nhiều điều kì diệu khác. Dù có lỡ quên cảm ơn ngay khi đó, thì một câu cảm ơn chưa bao giờ là muộn cả.

Bạn hiểu hôn? Đừng làm một ‘cây xúc xích tồi’.

Sài Gòn, Đa Kao, 17.01.2020

Đã đến lúc cho 👟🌟pitch ‘lên đường’?

Screen Shot 2019-10-07 at 4.08.31 PM

Full post: https://www.linkedin.com/feed/update/urn:li:activity:6585429776994004992/

Tới lúc rồi, đồng ý với bác, có cách khác để chọn người làm nhẹ nhàng tình cảm hơn mà. Queo, chắc bao gồm cả những ‘cách khác’ bá đạo.

Again, lúc nào cũng có lựa chọn khác ngoài pitching. Ở NYF thì đó là portfolio, chemistry lunchies hoặc cà-phê cà pháo. Chắc là không có bia sau giờ làm được vì phải về nhà rồi, tuy Pasteur Street Brewing có thể là một ngoại lệ hiếm hoi.

Thực tình, không hảo gặp người lắm…nhưng mấy hoạt động lành mạnh vậy thì oke, ngoài ra email và messenger có khi là better option.

 

Tổ đội

Tổ đội

Lần đầu thực sự lead team là khoảng 4-5 năm trước, lần đầu làm ACD. Tui được dúi vào tay một đội 4-5 người, 1 Ấn, 1 Úc còn lại là người Việt, tất cả là junior hoặc intern, 4 copy writer và 1 designer. Cũng hoảng, nhưng cuối cùng phải tự trấn an mình, ‘nếu không lead thì ai lead giờ?’, tui cũng không ngờ rằng đó là cái pitch lớn nhất trong năm đó. Và tụi tui thắng. Tay CD (cũng lần đầu làm CD) thì lên chức ECD, tui thì vẫn vậy, còn project xếp hàng chờ brief vô thì nhiều hơn…

Leadership – lãnh đạo, là một từ thật lớn lao, tui không dám nhận, cũng không dám vận vào mình. Tui chưa hề ước mơ một ngày coi nhiều team, lãnh đạo một đội quân đánh đông dẹp bắc, đi làm chứ không phải làm ông tướng ở chiến trận, làm ơn tỉnh dùm.

Tự do mới là thứ tui theo đuổi. Ai cần lead chứ.

Tui cũng chưa bao giờ ham làm CD (ờ thì, không ham cũng không hẳn đúng) hoặc mơ cao hơn nữa là ECD, để làm gì? Để bị nhốt trong cái phòng kính, như con khỉ tội nghiệp trong phòng thí nghiệm. Rồi phải coi một đống người, như trông trẻ, rồi dọn dẹp drama hoặc tạo thêm drama.

Ham làm chứ hổng ham ngồi coi.

Nếu phải form một team, tui sẽ chọn vừa đủ xài, một team nhỏ-gọn, ít người nhất có thể, dù hơi thiếu người cũng Ok. Quan trọng hơn, những người trong team đó phải có chemistry với nhau, hoặc ít nhất, là với tui. Làm creative thì sức mạnh là idea, chứ không phải lấy thịt đè người như mấy băng đảng.

Cũng không cần một đội hình siêu sao, ba cái sao xẹt thì chỉ thêm drama. Anh giỏi thế nào, hay thắng giải gì trong quá khứ kệ anh, anh nghĩ ra được gì, lúc-này và sắp-tới mới quan trọng.

Oải nhất là mấy lúc hội họp internal, thực làm chỉ có dăm ba người, lúc họp xuất hiện đâu ra rồng rắn ngồi chật chội cả phòng, thở nhẹ cũng phả vào mặt nhau…

Vài người key họp với nhau, hoặc group chat, viber, align mọi thứ, rồi phổ biến với đội mình là đủ. Vừa nhẹ nhàng vừa thân tình – nói như kiểu bác Phan Văn Trường.

Group chat cũng vài người key thôi, invite rồng rắn vô chỉ seen chứ không đóng góp gì thì cũng y như cái phòng họp chật kín người.

Sài Gòn, An Phú, NYF 2.10.2019